Mấy năm nay, Mưu quốc giao chiến với Bối Già, còn Nhã quốc thì chẳng khác nào một cái gai ghim sau lưng nó, khiến nó ăn không ngon ngủ không yên, lúc nào cũng thấy vướng víu khó chịu, thỉnh thoảng còn đau nhói một phen.
Lúc này, Ngưỡng Thiện quần đảo lại giúp nó trút được một ngụm ác khí, Mưu quốc đương nhiên mừng rỡ.
“Bách Long tộc bị ta nẫng tay trên, Mưu đế sẽ không tức giận đấy chứ?” Hạ Linh Xuyên dĩ nhiên biết rõ đáp án, chỉ thuận miệng hỏi vậy thôi.
“Ngươi nghĩ đi đâu thế? Hắn cao hứng còn không kịp nữa là.” Phương Xán Nhiên cười đáp. “Chuyện an trí mấy vạn người Bách Long vốn đã là một... ừm, phiền toái lớn, cho nên ngươi chỉ một lần đã giúp Đế Quân giải quyết luôn hai vấn đề. Đế Quân sẽ ban thưởng cho Lộc Khánh Banh và Bách Long tộc một đợt, mấy hôm nữa sẽ đưa tới. Còn phía ngươi, Mưu quốc sẽ mở cửa xuất khẩu cho Ngưỡng Thiện quần đảo sáu loại khoáng thạch quý hiếm, trong đó có tử côn, đồng thời tăng mạnh việc thu mua dầu cọ và lương thực. Sau này đám luyện khí sư dưới trướng ngươi sẽ có khối việc để làm.”




